Jean-Marie Eveillard: Người Đàn Ông Chịu Đựng Được Điều Người Khác Không Chịu Nổi

Năm 1999, một nhà đầu tư 59 tuổi ngồi trong văn phòng ở Manhattan.
Bảy trong mười cổ đông vừa rời đi.
Một đồng nghiệp vừa tính toán ngày chính xác mà quỹ sẽ về số 0.
Ông không mua công nghệ. Ông không thay đổi gì cả.

“Mọi thứ đều ở trong sách”

Jean-Marie Eveillard sinh ngày 23/1/1940 tại Poitiers, một thành phố tỉnh lẻ miền tây nước Pháp — nổi tiếng với một trận chiến thời Trung Cổ hơn là với những tên tuổi tài chính.

Cha ông làm cho SNCF, đường sắt quốc gia Pháp, và bị chuyển công tác liên tục. Gia đình di chuyển từ thành phố này sang thành phố khác trong suốt thời thơ ấu. Eveillard không có “quê hương” theo nghĩa thông thường.

Thứ ông có, là sách.

Khi người thầy tiễn ông trước lúc gia đình chuyển đi, ông nói một câu mà Eveillard nhớ suốt đời: “Đừng bao giờ quên — mọi thứ đều ở trong sách.”

Ông thi vào HEC Paris — trường kinh doanh danh giá nhất nước Pháp. Trượt. Thi lại. Đậu.

Bản năng đầu tiên của nhà đầu tư giá trị: khi thị trường nói không, hãy kiểm tra lại xem thị trường có đúng không.

Tại HEC, hầu hết các môn học đều không thu hút ông. Chỉ có một môn: phân tích chứng khoán. Ông học cách đọc bảng cân đối kế toán. Sau đó ông thực tập tại La Vie Française — một tạp chí kinh doanh tuần mà ông mô tả là “giống như Barron’s kết hợp với Business Week.”

Tốt nghiệp 1962, ông vào Société Générale với tư cách phân tích viên chứng khoán.

Người Thầy Đầu Tiên: Con Số Có Nghĩa

Người mentor đầu tiên của Eveillard tại Société Générale là Claude Echavidre. Ông này có một thói quen đơn giản: tạo ra các bảng so sánh công ty trong cùng ngành — doanh thu, dòng tiền, lợi nhuận, cổ tức — qua 5 năm liên tiếp.

Không có gì fancy. Không có gì phức tạp.

Chỉ là: nhìn vào số liệu thực tế. Nhìn liên tục. So sánh có hệ thống.

“Ông ấy nhấn mạnh rằng con số là thứ quan trọng và phải được nghiên cứu kỹ lưỡng. Tôi không bao giờ quên điều đó.”

Đây là lớp nền thứ hai trong hệ tư duy của Eveillard: nhìn vào thực tế, không phải câu chuyện.

Benjamin Graham — Khoảnh Khắc Như Ánh Sáng Chiếu Vào Phòng Tối

Năm 1968, ở tuổi 28, Eveillard chuyển sang văn phòng của Société Générale tại New York.

Ông sống ở West Village. Không quen ai nhiều. Cuối tuần, ông đạp xe ở Central Park cùng hai sinh viên Pháp đang học tại Columbia Business School.

Họ không học tài chính. Họ học marketing. Nhưng họ nhắc đến một cái tên: Benjamin Graham.

Eveillard ghé hiệu sách. Mua The Intelligent InvestorSecurity Analysis.

Sau này ông mô tả trải nghiệm đọc Graham bằng ngôn ngữ mà không nhà quản lý quỹ nào từng dùng: ông so sánh nó với khoảnh khắc nhà thơ Paul Claudel đứng cạnh một cây cột trong nhà thờ năm 1886 và đột ngột tìm thấy đức tin.

“Theo một nghĩa nào đó, tôi được khai sáng — không phải bởi đức tin, mà đột nhiên, tôi cảm thấy Ben Graham đơn giản là đúng.”

Graham cho ông bốn ý tưởng hoạt động như một thế giới quan:

Một: Tương lai không thể biết trước. Ai nói khác đi là đang bán thứ gì đó.

Hai: Margin of safety — vì tương lai không chắc, hãy mua thứ rẻ hơn giá trị nội tại để có khoảng đệm khi bạn sai.

Ba: Intrinsic value — cổ phiếu không phải tờ giấy đánh bạc, mà là quyền sở hữu doanh nghiệp thực sự có giá trị có thể đo lường được.

Bốn: Mr. Market — thị trường không phải là thần, mà là một đối tác cảm xúc, đôi khi lý trí, đôi khi hoảng loạn, luôn luôn tùy chọn.

Ông đã tìm thấy triết lý đầu tư của mình.

Nhưng mười năm tiếp theo, ông không được dùng nó.

Mười Năm Ngồi Tù

Eveillard có câu trả lời. Ông biết mình muốn đầu tư như thế nào. Nhưng ban đầu tư của Société Générale không cho phép.

Họ thích “những cái tên quen thuộc.” Họ muốn cổ phiếu lớn, phổ biến. Trading ngắn hạn. Momentum.

Ông cố thuyết phục trụ sở Paris. Không thành công.

Nhiều năm sau, ông nhìn lại giai đoạn này không chút tha thứ:

“Mười lăm năm đầu tại ngân hàng là lãng phí — năm năm đầu không biết cách đầu tư, mười năm tiếp theo biết cách nhưng không được phép dùng.”

Nhưng giai đoạn “ngồi tù” đó dạy ông một bài học mà không trường lớp nào dạy được: sự đồng thuận tổ chức không có liên quan gì đến sự đúng đắn.

Những gì phổ biến, quen thuộc, và được chấp nhận rộng rãi — không phải là cái đúng.

Career risk và investment risk là hai thứ hoàn toàn khác nhau.

1979: $15 Triệu Và Tự Do

Cuối cùng Paris đưa cho ông một thứ nhỏ, khuất, không ai để ý: một quỹ tại New York với 15 triệu USD tài sản.

“Vì quỹ nhỏ và vì tôi ở bên kia đại dương, về cơ bản họ để tôi chạy theo cách tôi muốn.”

Ông chạy quỹ một mình trong bảy năm đầu. Không analyst. Không committee.

Một người, một bộ nguyên tắc từ Graham, và một nhiệm vụ toàn cầu.

Những cổ phiếu đầu tiên: những công ty nhỏ, tối tăm, bị lãng quên, giao dịch dưới giá trị tài sản hữu hình. Cigar butts kiểu Graham thuần túy.

Sau đó năm 1978, một bản ghi chú từ Leon Cooperman giới thiệu ông với Warren Buffett. Ông đọc các thư gửi cổ đông Berkshire Hathaway.

Đây là lần đầu tiên ông tiếp xúc với một phiên bản nâng cao của Graham: không chỉ mua rẻ, mà mua doanh nghiệp tốt với giá hợp lý. Từ từ, trong nhiều năm, ông dịch chuyển danh mục từ cực Graham sang gần hơn với cực Buffett — nhưng không bao giờ hoàn toàn.

“Tôi không có kỹ năng phi thường của Buffett,” ông nói, với sự thành thật đặc trưng.

Kết quả 5 năm đầu tiên: quỹ tăng 188% so với 78% của MSCI World Index.

Công Thức Đầu Tư Của Eveillard

Ông mua khi hội tụ ba điều kiện: hiểu doanh nghiệp, thích doanh nghiệp, và thị trường đang định giá sai.

Định giá: Công cụ ưa thích là EV/EBIT vì nó đưa bảng cân đối kế toán vào — bao gồm nợ. Sẵn sàng trả 6-8x EV/EBIT cho công ty tốt, 8-10x cho công ty hấp dẫn, 10-12x cho công ty đặc biệt. Không trả nhiều hơn.

Margin of safety: Tìm cổ phiếu giao dịch ở mức 30-40% dưới giá trị nội tại mà ông tính được. Đọc thêm về margin of safety áp dụng vào thực tế tại đây.

Phân tích: Bắt đầu từ báo cáo thường niên, 10-K, và đặc biệt là phần chú thích. “Con số có thể không đáng tin cậy” — hàng tồn kho có thể được định giá cao, khoản phải thu từ một số khách hàng có thể đáng ngờ, máy móc đã khấu hao hết nhưng thực tế đã lỗi thời.

Tìm “tài sản ẩn”: Tài sản ghi sổ theo giá gốc nhưng giá trị thị trường hiện tại cao hơn nhiều. “Double discount” — mua công ty mà cả cổ phiếu lẫn tài sản bên trong đều đang bị định giá thấp.

Danh mục đa dạng: “Trừ khi bạn thông minh như Buffett, bạn đang đặt mình (và khách hàng) vào rủi ro lớn nếu danh mục chỉ có 20-25 cổ phiếu.” Ông thường giữ 50-100 vị thế.

Vàng như bảo hiểm: Không coi vàng là hàng hóa đầu cơ, mà là bảo hiểm chống lại “extreme outcomes” — các kịch bản đuôi mà mô hình thông thường không tính đến. Thường giữ 5-10% danh mục trong vàng.

Tiền mặt thụ động: “Tiền mặt với chúng tôi thực sự là phần dư. Hoặc chúng tôi tìm đủ cơ hội và tiền mặt ít, hoặc chúng tôi không tìm được và tiền mặt tích lũy.”

Không dùng sell-side research: “Nghiên cứu từ phía bán là hầu như vô dụng với chúng tôi. Có nghĩa là chúng tôi phải tự làm.”

Thập Niên 1990s: 70% Cổ Đông Bỏ Đi

Đây là câu chuyện định nghĩa Eveillard.

Từ đầu 1997 đến cuối 1999, S&P 500 tăng hơn gấp đôi. Quỹ của Eveillard tăng 29%.

Năm 1998, quỹ mất 0.26% trong khi MSCI World tăng 24.3%.

Ông từ chối mua cổ phiếu công nghệ, media, telecom mà ông cho là bị định giá vô lý. Thay vào đó ông giữ danh mục quen thuộc: cổ phiếu toàn cầu bị định giá thấp, tiền mặt, và vàng.

Hậu quả: từ cuối 1997 đến đầu 2000, quỹ mất 7 trong 10 cổ đông. Tài sản từ khoảng 6 tỷ USD xuống còn 2 tỷ.

Báo chí nói ông đã “mất tay.” Một lãnh đạo cấp cao tại Société Générale gọi ông là “nửa lẩm cẩm.” Một đồng nghiệp tính toán chính xác ngày mà quỹ sẽ về số 0 dựa trên tốc độ rút tiền — và đưa con số đó cho ông xem.

Ông không thay đổi gì.

“Tôi luôn nói rằng tôi thà mất một nửa số cổ đông — điều đó đã xảy ra, và hơn thế, vào cuối thập niên 1990s — còn hơn mất một nửa tiền của họ. Điều đó đã không xảy ra, khi bong bóng công nghệ, media, telecom vỡ.”

Năm 2001: Morningstar chọn ông là International Manager of the Year.
Năm 2003: Morningstar trao Lifetime Achievement Award — ghi nhận những nhà quản lý quỹ “dám khác biệt với đám đông.”

26 năm quản lý quỹ: 15.8% hàng năm so với 11.3% của MSCI World Index. Từ $15 triệu lên $50 tỷ tài sản quản lý.

Điều Eveillard Tin Vào Ngoài Con Số

Ông lớn lên theo Công giáo ở Poitiers, đi lễ mỗi tuần.

Khi được hỏi điều gì giúp ông giữ kỷ luật qua những năm bị thị trường quay lưng, ông trả lời:

“Tôi lớn lên đi lễ mỗi tuần, và linh mục sẽ nói về cách mà trái đất này là thung lũng nước mắt, và bất cứ điều tốt đẹp nào sẽ đến ở kiếp sau. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao tôi sẵn sàng chịu đựng.”

Sẵn sàng chịu đựng — willingness to suffer — không phải là trống rỗng. Nó được neo vào một niềm tin sâu hơn rằng kết quả tốt đến sau, không phải ngay lập tức. Rằng không có gì được đảm bảo trong ngắn hạn. Rằng kỷ luật và phần thưởng không cần phải trùng khớp về thời gian.

Ông còn đọc rộng rãi ngoài tài chính — Jim Grant, Dylan Grice, James Montier. Ông tin rằng nhà đầu tư giỏi phải hiểu kinh tế vĩ mô, tâm lý hành vi, và lịch sử — không chỉ số liệu doanh nghiệp.

Và một câu ông từng nói mà tôi không thể quên: “Cuộc đời của nhà đầu tư, giống như cuộc đời của người sưu tầm nghệ thuật, là một cuộc đời của sự hối tiếc.” Người đã compounding 15.8% mỗi năm trong 26 năm, tránh được ba bong bóng lớn nhất của thời đại, vẫn nhìn lại bằng lăng kính của những gì ông đã bỏ lỡ.

Skin in the Game Thực Sự

Eveillard vẫn giữ những khoản đầu tư mà ông đã thực hiện trong các quỹ kể từ thập niên 1970s.

Số tiền đó đã tăng lên hàng chục triệu USD.

Đây không phải là câu chuyện về người bán lời khuyên đầu tư. Đây là người đã làm đúng những gì ông nói — trong hơn 40 năm.

Bài Học Cho Nhà Đầu Tư Việt Nam

Career risk và investment risk là hai thứ khác nhau hoàn toàn.

Đây là bài học quan trọng nhất của Eveillard — và nó cực kỳ liên quan với bối cảnh Việt Nam.

Khi VN-Index tăng mạnh, khi mọi người xung quanh đang kiếm tiền từ cổ phiếu đầu cơ, khi bạn bè hỏi “sao mày không mua X, Y, Z” — áp lực không phải là áp lực tài chính. Đó là áp lực xã hội.

Một nhà quản lý quỹ chuyên nghiệp lo mất khách hàng. Một nhà đầu tư cá nhân lo “bị bỏ lại phía sau,” lo không có gì để kể trong buổi nhậu tối thứ Sáu.

Eveillard đã trải qua phiên bản cực đoan của áp lực đó — khi 70% cổ đông rời đi, khi người ta tính ngày quỹ về zero, khi lãnh đạo cấp cao gọi ông là “nửa lẩm cẩm.”

Ông không thay đổi.

Vì ông phân biệt được: áp lực từ đám đông không phải là bằng chứng ông sai về mặt phân tích. Đó chỉ là bằng chứng rằng ông đang bơi ngược dòng — mà đó là điều kiện cần thiết để có alpha.

Tại Việt Nam, điều này có nghĩa là: khi thị trường đang cuồng nhiệt, khi P/E trung bình vượt 20x, khi mọi người đều đang thắng — đó không phải là tín hiệu để nhảy vào. Đó có thể là tín hiệu để kiên nhẫn giữ tiền mặt, như Eveillard đã làm. Xem thêm về 5 sai lầm tâm lý nhà đầu tư ViệtWalter Schloss — người cũng đã giữ kỷ luật tương tự trong 47 năm.

Kết quả của 26 năm kỷ luật đó: 15.8% hàng năm. Một quỹ từ $15 triệu lên $50 tỷ.

Không phải bằng cách bắt kịp đám đông. Bằng cách kiên định không theo đám đông.

Kỷ luật thầm lặng. Giá trị tích lũy.

Bình luận về bài viết này