Walter Schloss — 47 Năm, Một Tủ Hồ Sơ, Và Track Record Không Ai Tín

Văn phòng của ông là một phần của một cái tủ.

Không có thư ký. Không có analyst. Không có máy tính Bloomberg. Không có ticker tape.

Chỉ có một tờ báo hàng ngày, một tờ đăng ký Value Line hàng tháng, và một tủ hồ sơ.

Trong 47 năm, Walter Schloss compound 21%/năm trước phí. $100 đầu tư với ông năm 1955 trở thành $94.769 năm 2002. Cùng khoảng thời gian, S&P 500 biến $100 thành $6.620.


Người không học đại học và hai khóa học của Graham

Walter Schloss sinh năm 1916. Năm 18 tuổi, ông làm runner — chân chạy giấy — trên sàn Phố Wall. Không có bằng đại học.

Rồi một người trong công ty giới thiệu cho ông cuốn Security Analysis của Benjamin Graham. Công ty trả tiền cho ông tham gia hai khóa học với Graham.

Một cuốn sách. Hai khóa học. Đó là toàn bộ “bằng cấp” mà Walter Schloss có — và đã đủ để tạo ra lịch sử.

Sau Thế chiến II, ông gia nhập Graham-Newman năm 1946. Ở đó, ông chia sẻ văn phòng với một người khác: Warren Buffett. Khi Graham nghỉ hưu và chuyển đến California, Schloss cần tìm công việc mới.

Một cổ đông của Graham-Newman đến gặp ông: “Walter, nếu anh mở một quỹ, tôi sẽ bỏ tiền vào đó.” Walter & Edwin Schloss Associates bắt đầu với $100.000 và 19 nhà đầu tư.

Warren Buffett được coi là ngôi sao của Graham-Newman. Schloss bị coi là người không bao giờ đủ điều kiện lên đối tác. Ông đã chứng minh điều ngược lại trong 47 năm — không phải bằng cách làm thứ gì xuất chúng, mà bằng cách làm một thứ giản dị mãi mãi không thay đổi.


Văn phòng tủ quần áo và một tờ báo

Schloss thuê lại một không gian cỡ tủ quần áo tại Tweedy, Brown & Co. Một cái bàn. Một tủ đựng hồ sơ. Không có ticker tape trong văn phòng — ông cố ý không có.

Buffett mô tả: “Schloss tiếp tục vượt trội so với các nhà quản lý làm việc trong các ngôi đền đầy tranh, nhân viên và máy tính. Và ông hoàn thành kỳ tích này bằng cách lục lọi trong những mẩu xì gà trên sàn của chủ nghĩa tư bản.”

Công cụ duy nhất ông dùng: tờ báo hàng ngày làm nguồn giá cổ phiếu chính, Value Line để tra số liệu tài chính, và báo cáo tài chính của công ty gửi theo yêu cầu.

Ông giữ bí mật danh mục đầu tư với mọi đối tác. Một lần ngoại lệ: một đối tác lo lắng muốn biết danh mục. Schloss nói cho ông ta nghe một vài cổ phiếu — bao gồm trái phiếu đường sắt phá sản và vài thứ khác tương tự. Ông ta rút khỏi partnership ngay lập tức. Một năm sau, ông ta mất. Schloss không bao giờ tiết lộ danh mục thêm một lần nào nữa.


Phương pháp: balance sheet, không phải income statement

Schloss không bắt đầu từ thu nhập hay tăng trưởng. Ông bắt đầu từ một câu hỏi duy nhất: Nếu công ty này bị thanh lý hôm nay, cổ đông nhận được bao nhiêu?

Chỉ số yêu thích: book value per share. Ông ưu tiên mua ở mức 1/2 hoặc 2/3 book value. Lý do: “Asset values biến động chậm hơn nhiều so với earnings.” Thu nhập có thể được điều chỉnh, làm đẹp, dự đoán sai. Tài sản thực — nhà xưởng, thiết bị, tiền mặt — khó giả hơn nhiều.

Bộ lọc của Schloss có thể tóm gọn trong vài tiêu chí: giá dưới 2/3 book value, giá gần mức thấp nhiều năm, nợ không vượt quá 100% equity, quản lý nắm giữ cổ phần đáng kể và không tự trả lương quá cao, và cổ phiếu không có “sex appeal” — loại mà thị trường đang bỏ qua hoàn toàn.

Ông không bao giờ gặp management. “Tôi không giỏi đánh giá người. Vì vậy tôi thấy rằng tốt hơn nhiều là nhìn vào các con số thay vì người.” Và lý do thực sự hơn: management biết bạn muốn nghe gì và sẽ nói đúng điều đó. Số liệu trên bảng cân đối kế toán không nói dối theo cách đó.


Danh mục 100 cổ phiếu và nghịch lý của sự khiêm tốn

Schloss nắm giữ đến 100 cổ phiếu cùng lúc. Buffett gọi điều này là “sự phòng thủ chống lại sự thiếu hiểu biết.” Schloss đồng ý — và đó là điểm không ai thường nhắc đến.

Ông biết mình không đủ hiểu biết về bất kỳ một công ty cụ thể nào để đặt cược lớn vào nó. Thay vì giả vờ mình hiểu, ông đưa ra một phương pháp không cần hiểu sâu từng công ty: mua 100 công ty theo cùng nguyên tắc, để xác suất làm việc.

Trong 47 năm, ông đầu tư vào khoảng 1.000 chứng khoán. Hầu hết là loại nhàm chán. Không có một vài cú thắng lớn nào giải thích cho sự thành công của ông — chính là sự nhất quán của phương pháp qua hàng ngàn giao dịch.

Khi một cổ phiếu giảm sau khi mua, ông mua thêm. “Tôi không bao giờ đặt stop loss trên các holdings của mình vì nếu tôi thích một cổ phiếu ngay từ đầu, tôi thích nó hơn nếu nó giảm.”

Holding period trung bình: 4 năm. Mục tiêu bán: “Cố gắng đạt lợi nhuận 50% từ bất kỳ holding nào trước khi bán.” Và một quy tắc sắt thép: không bao giờ bán cổ phiếu trên tin xấu. Phản ứng đầu tiên của thị trường luôn là mạnh nhất — và thường là quá mức.


16 nguyên tắc trên một tờ giấy (1994)

Năm 1994, Schloss đánh máy chúng lên một tờ giấy duy nhất. Không có sách. Không có tour nói chuyện. Chỉ 16 điểm.

Mười sáu nguyên tắc đủ quan trọng để tóm gọn toàn bộ 47 năm của ông:

  1. Giá là yếu tố quan trọng nhất. Cố gắng xác định giá trị của công ty.
  2. Một cổ phiếu đại diện một phần của doanh nghiệp — không chỉ là mảnh giấy. Dùng book value như điểm xuất phát.
  3. Đảm bảo rằng nợ không bằng 100% equity.
  4. Hãy kiên nhẫn. Cổ phiếu không tăng ngay lập tức.
  5. Đừng mua theo tips hay cho một cú nhanh. Đừng bán theo tin xấu.
  6. Đừng sợ là người cô đơn — nhưng hãy chắc chắn rằng bạn đúng. Mua theo thang xuống và bán theo thang lên.
  7. Hãy có can đảm với những quyết định của bạn sau khi đã đưa ra quyết định.
  8. Hãy có triết lý đầu tư và cố gắng tuân theo nó.
  9. Đừng quá vội vàng bán. Trước khi bán, hãy đánh giá lại công ty và xem cổ phiếu bán ở đâu so với book value.
  10. Hãy nhận thức về mức độ thị trường. Lợi suất có thấp và P/E có cao không? Mọi người có rất lạc quan không?
  11. Khi mua cổ phiếu, hữ hyến hữu ích khi mua gần mức thấp của vài năm qua.
  12. Cố gắng mua assets với chiết khấu hơn là mua earnings. Assets thay đổi chậm hơn earnings.
  13. Lắng nghe gợi ý từ những người bạn tôn trọng — nhưng đó là tiền của bạn.
  14. Cố gắng đừng để cái tôi ảnh hưởng những gì bạn làm. Đừng bao giờ cảm thấy quá tốt về việc kiếm tiền hay quá tệ về việc mất tiền.
  15. Hãy nhận thức rằng bạn đang xử lý tiền của người khác. Điều này làm cho việc không mất tiền thậm chí còn quan trọng hơn.
  16. Đừng căng thẳng nếu bạn không có ý tưởng. Ngồi trên tiền mặt và chờ đợi cho đến khi xuất hiện cơ hội nào đó.

Nguyên tắc 16 đáng để nhắc riêng: “Nếu không có ý tưởng, ngồi trên tiền mặt và chờ.” Đây là điều mà hầu hết nhà đầu tư không làm được — họ cảm thấy cần phải hành động. Schloss hiểu rằng chờ là một hành động.


Biết mình — và không cố làm Buffett

Khi được hỏi liệu ông là nhà đầu tư định tính hay định lượng: “Warren thì xuất sắc, không ai từng như vậy và sẽ không bao giờ có ai giống như vậy. Nhưng chúng ta không thể giống anh ấy. Bạn phải thỏa mãn bản thân về những gì bạn muốn làm.”

Ông biết mình không giỏi đánh giá người — nên ông không gặp management. Ông biết mình không giỏi dự đoán thu nhập tương lai — nên ông không dự đoán. Ông biết mình thích giao dịch một chút — nên ông cho phép enough turnover để thỏa mãn điều đó mà không vượt qua nó.

Đây là dạng trí tuệ hiếm gặp nhất trong đầu tư: biết chính xác giới hạn của mình và đặt ra hệ thống sống trong những giới hạn đó. Hầu hết nhà đầu tư mất tiền vì họ vượt qua giới hạn này — không phải vì họ không thông minh.


Track record đơn giản nhất trong lịch sử đầu tư

Từ 1956 đến 2002: 15,3%/năm sau phí (21% trước phí), so với 10% của S&P 500. Schloss có 5 năm đi xuống, S&P có 7 năm. Năm 1974 — khủng hoảng nặng nề — ông đánh bại S&P hơn 20%. Năm sau, trong thị trường tăng mạnh, ông đạt 52,2% so với 36,9% của S&P.

Buffett mô tả: “Walter đơn giản nói, nếu một doanh nghiệp trị giá một đồng và tôi có thể mua nó với 40 cent, điều gì đó tốt có thể xảy ra với tôi. Và ông làm đi làm lại điều đó.”

Năm 2002, Schloss đóng cửa partnership. Lý do: không còn đủ cổ phiếu bị định giá thấp phù hợp với phương pháp của ông. Ông không cố thay đổi phương pháp để tìm thêm ý tưởng. Ông dừng lại.


Bài học QuietVC

Walter Schloss dạy những thứ mà không có nhiều người trong ngành muốn nghe.

Thứ nhất, balance sheet trước income statement. Tài sản thực khó giả hơn thu nhập kế toán. Mua assets với chiết khấu đủ lớn — và để thời gian làm việc.

Thứ hai, overhead thấp là alpha thật sự. Không có analyst, không có Bloomberg, không có văn phòng sang trọng. Mỗi đồng tiết kiệm ở chi phí vận hành là một đồng compound cho nhà đầu tư.

Thứ ba, biết mình là lợi thế cnh tranh. Schloss không cố làm Buffett. Ông biết mình giỏi gì và xây dựng hệ thống quanh đó. Nhà đầu tư mất tiền thường không phải vì dốt — mà vì cố làm thứ không phù hợp với bản tính của mình.

Thứ tư, không có ý tưởng thì ngồi yên. Đây là nguyên tắc 16 của ông — và là điều ít người làm được nhất. Chờ là một hành động, không phải sự thụ động. Và đôi khi là hành động quan trọng nhất.


Walter Schloss mất năm 2012 ở tuổi 95. Không có tượng đài. Không có trường học mang tên ông. Không có một cuốn sách nào do ông viết.

Chỉ có một tờ giấy 16 dòng. Và 47 năm chứng minh chúng hoạt động.


Kỷ luật thầm lặng. Giá trị tích lũy.

Bình luận về bài viết này